Trúc ghì sát dằu Vân vào ngục mình bán bảo hiểm ô tô

Cồ nguốc đỏị mắt trong veo như bầu tròi mùa hạ nhìn anh, cưòi. Em đi tìm nguòí phương xa trên điểm tựa của em. Ngưòi phưong xa đã ià của riêng em chưa anh?Trúc ghì sát dằu Vân vào ngục mình, xúc dộng nói:Mãi mãí là của em. Còn em?Cũng thế giọng Vân như họi thò Anh còn phải hỏi?Giọng Trúc buồn buồn, như tự nói vói mình:Cầu mong cho máu. Hết chiến tranh rồi Ván an ủi không còn máu chảy nữa đâu anh. Trúc khẽ gật đàu:Chúng ta cũng chi mong được yên thân. Vân ngưóc nhìn anh vè ngây ngất:Anh lại vẽ Hà Nội, vê vói em chứ?Dột nhiên Trúc như chạm phải lửa. Anh buông cô ra, đôi phí bảo hiểm vật chất xe ô tô mắt ngõ ngàng, khẽ lắc dầu và nói:Anh phí bảo hiểm vật chất xe ô tô .

không thế. Anh sẽ vồ, nhưng. anh không thề. giọng anh buồn rũ Mãi gàn đây anh mói biết gia đình em. Anh sọ bán bảo hiểm ô tô bán bảo hiểm ô tô . Vân trố mắt ngạc nhiên sấn sổ hỏi:Anh mà sợ, anh sọ cái gì nào?Trúc chỏp chóp mắt, cúi dầu nhu ngưòi chiu tội,. Nhũng trái tim băng giá thưòng phí bảo hiểm xe ô tô chóng chết, nhưng phí bảo hiểm xe ô tô bố em đâu dến nỗi – Vân cưòi. Anh đã biết bố em dầu mà đã sọ.

Trúc vẫn nhìn Vân e ngại.

Anh nói giọng mia mai:Anh nghe chị Lan, chị gái của anh kể lại. Thật là một con ngưòi khủng khiếp – anh hoi đắn đo – nói đúng ra là đáng ghê tòm. Vân lắc mạnh tay Trúc, cô kêu lên:Anh là em chị Lan à? Chị Lan là ngưòi yêu của anh Phong phải không? Chị ấy ỏ. Trúc như bị điện giật.

Leave a Reply